Vừa rồi, khoảng hai tháng trước, tôi cắt sẵn ba mẫu vải khá ưng ý: một tấm nhung xanh rêu, một loại vải linen màu cát, và một loại da microfiber màu ghi sáng. Tôi nghĩ chúng sẽ bán chạy. Vậy mà không một khách nào chọn cả ba. Thay vào đó, họ chỉ vào một mảnh vải thô màu nâu đất mà tôi để ở cuối xấp mẫu. Chính lúc ấy tôi mới ngộ ra điều gì đang thực sự xảy ra trong cái nghề này.
Khách hàng không mua cái đẹp, họ chọn thứ an toàn
Từ câu chuyện ba tấm vải mẫu kia, tôi bắt đầu phân tích tâm lý khách khi chọn vải, chọn màu sofa. Khoảng một tháng trở lại, tôi đã nói chuyện với hơn 30 vị khách. Tôi lật sổ ghi chép ra xem. Bảy trên mười khách chọn tông màu trung tính dù mới gặp họ khoe muốn màu lạ. Tôi nhớ một chị chỉ thẳng tấm vải nhung xanh rêu khen đẹp nhưng bảo không dám mua. Chị sợ bẩn nhanh. Chị sợ màu lạ không hợp phong thủy. Chị sợ người thân chê. Rốt cuộc chị chọn màu nâu đất đúng cái mảnh vải thô tôi xếp dưới cùng. Tôi thấm thía một điều: khi quyết định #keyword#, khách không chọn thứ bắt mắt, họ chọn thứ ít gây lo lắng nhất. Tôi từng tưởng nghề này chỉ cần làm đẹp. Giờ tôi hiểu, tôi còn phải là người trấn an họ.
Đo đạc là màn đấu trí giữa ước mơ và hiện thực
Có những công đoạn tôi phải từ chối nhiều nhất chính là khâu đo kích thước. Tôi còn nhớ một đôi vợ chồng trẻ muốn sofa dài 3m cho phòng khách rộng 15m2. Tôi giăng thước ra đo. Bộ sofa 3m sẽ nuốt hết không gian. Tôi đề nghị: 'Anh chị đặt sofa góc có được không?'. Họ trao đổi rồi đồng thuận. Một tình huống khác lại phức tạp hơn nhiều. Một vị khách muốn sofa góc nhưng cửa phòng chỉ có 80cm. Tôi lấy bản vẽ ra, mô phỏng cách tháo rời từng phần. Cuối cùng tôi thiết kế sofa thành ba khối riêng biệt, nối bằng ốc vít và có thể tháo dỡ. Họ vui vẻ, còn tôi mất thêm nửa ngày vẽ lại. Bài học là: đo kích thước là cả một quá trình thỏa hiệp. Tôi phải dung hòa giữa 'ý khách' và 'diện tích thực tế'.
Điều duy nhất tôi chắc chắn là chẳng có gì chắc chắn hoàn toàn
Có lần cách đây gần một năm, tôi nhận đơn đặt sofa bọc vải nhung nhập khẩu từ nước ngoài. Loại vải này đẹp, mượt, màu sắc cao cấp. Tôi có cảnh báo trước với khách: vải nhung dễ mất màu khi gặp nắng gắt. Khách gật đầu, bảo 'ổn mà'. Ba tháng trôi qua, khách gọi điện thoại bức xúc bảo ghế phai màu từng mảng. Hóa ra phòng khách của họ có cửa kính lớn, nắng rọi vào đúng chỗ sofa hàng giờ mỗi ngày. Tôi chẳng thể đổ lỗi cho ai. Tôi đã cảnh báo, nhưng lời cảnh báo của tôi không đủ mạnh. Từ chuyện đó, tôi thay đổi cách làm: tôi viết hẳn một tờ giấy cảnh báo, ghi rõ những rủi ro có thể xảy ra, đề nghị khách ký tên. Nghề đóng sofa không phải là bán sản phẩm, mà là bán một lời hứa. sofa phòng khách đẹp phải chấp nhận rủi ro, và tôi chỉ có thể làm hết sức chứ không thể hoàn hảo. Nếu ai đó hỏi tôi sao lại làm nghề này, tôi sẽ trả lời thẳng: nghề này dạy tôi nói thật về giới hạn của mình.